Nếu như bạn là một tín đồ của MXH thì không khó để bắt gặp cụm từ “sad girl”. Vậy sad girl là gì? Nó có gì đặc biệt mà tạo thành một hiện tượng? Theo dõi bài viết dưới đây của thochu.net ngay nhé!

Sad girl là gì?

“Sad girl” mang nghĩa tiếng Việt là cô gái ưu sầu, như chỉ là hiện thân của chứng trầm cảm, giả tạo thời thượng. Còn trên mạng xã hội Facebook, sad girl là từ để nói về những bạn nữ buồn bã, đau khổ về thất tình. Họ là những người phụ nữ trẻ dành thời gian trực tuyến với mong muốn thể hiện cảm xúc nội tâm sâu thẳm nhất của mình. Với số lượng ngày càng tăng của những người dùng bận rộn đăng những dòng tâm trạng phù du “cảm xúc của họ bị mắc kẹt bên dưới những lo lắng” và những suy nghĩ ưu phiền khác làm tăng thêm tính cách giận dữ khi online.

Sad girl là người “nghe nhạc hay hơn bạn và có thể dành thời gian một mình để xem các bộ phim Pháp từ những năm 60 hoặc các show truyền hình từ những năm 90”.

Về mặt lý thuyết, điều này nghe có vẻ không tệ lắm. Ai mà không thích thi thoảng dành thời gian xem bộ phim My So Called Life? Và một người có chương trình về nữ quyền thậm chí có thể nói rằng phong trào đã cách mạng hóa những gì chúng ta xem như là một người phụ nữ mạnh mẽ, bằng cách có những cảm xúc và hành động mà trước đây được coi là yếu đuối và biến chúng thành sức mạnh. Nhiều bộ phim, chương trình, sách… mà sad girl đã xác định chắc chắn là sân khấu của họ cũng phản ánh điều này.

Ví dụ, trong một dòng của Une Femme Est Une Femme, Angela (Anna Karina), giữa những giọt nước mắt, đã tóm tắt phương châm của Sad Girls một cách hoàn hảo:“Không có gì đẹp hơn một người phụ nữ rơi nước mắt. Chúng ta nên tẩy chay những người phụ nữ không biết rơi lệ”.

Angela không phải là nhân vật duy nhất mà Sad Girls tìm kiếm. Từ Sofia Coppola đến Jane Eyre, họ có rất nhiều nguồn cảm hứng để đăng thêm nhiều ảnh tự chụp với hashtag #PrettyWhenYouCry. Mặc dù tất cả dường như đều ổn và đẹp đẽ, nhưng Sad Girls đã có một tác động xã hội quan trọng hơn: Họ đã làm mờ dần ranh giới giữa những người chú ý vào những bức ảnh thẩm mỹ đen tối, và những người đang chống chọi với căn bệnh tâm thần và một loại sâu sắc hơn, lan tỏa hơn của nỗi buồn.

Sự phổ biến của sad girl

Văn hóa sad girl hình thành, phát triển, trở thành xu hướng chủ đạo trong nền văn hóa người nổi tiếng cùng với internet, rồi trớ trêu thay lại dẫn đến sự biến hóa của nỗi buồn.

Ngày càng nhiều người nổi tiếng góp phần tạo nên một kiểu quyến rũ, thu hút nhất định bằng cách “ra mặt” để đối phó với chứng lo âu và trầm cảm của chính bản thân họ. Vốn dĩ, những người nổi tiếng được thần tượng bởi  những người trẻ tuổi, những người rất dễ bị mê hoặc bởi cuộc đấu tranh về sức khỏe tâm thần. Và với tư cách là người nổi tiếng, những cuộc đấu tranh của họ thường được đóng gói như một câu chuyện đầy cảm hứng thiếu đi những thực tế khắc nghiệt khi đối diện với những cuộc đấu tranh đó.

Trên khắp Tumblr, Instagram và Twitter, chúng ta có thể thấy các nghệ sĩ như Molly Soda, người giới thiệu các tác phẩm bao gồm cảnh tượng cô ấy khóc trên webcam. Hay có thể thấy Arvida Byström và Amber Navarro, người có triển lãm nghệ thuật kỹ thuật số và Instagram có tiêu đề QWERTY, Flirty and Crying.

Một người khởi đầu khác cho phong trào là Sad Girls Guide, trong một tác phẩm đáng nhớ cho The Toast, đã nhấn mạnh thông điệp rằng “những cô gái buồn không phải là những cô gái bạn thấy khi đi xung quanh với đôi mắt đẫm lệ của một người trông như thể có thể gục ngã bất cứ lúc nào nếu bị thúc đẩy sai cách”.

Những người dùng Tumblr vô cùng nổi tiếng như Plastic Pony hay các tạp chí trực tuyến như sad girl Magazine Góp phần tạo ra cảm giác rằng đây là một phong trào internet lớn, thay vì chỉ để bảo tồn các nghệ sĩ.

Ngoài ra, một trong những ví dụ nổi bật nhất của hiện tượng sad girl là “So Sad Today”, tài khoản Twitter nổi tiếng của Melissa Broder – tài khoản dành riêng cho việc xuất bản các dòng tweet. Tài khoản của Broder nổi tiếng đến mức nó đã có thể tạo ra cuốn sách của riêng mình.

Mặt tích cực của hiện tượng sad girl trên mạng xã hội

Khi sad girl trở thành một hiện tượng trên internet nói chung và mạng xã hội nói riêng, đây sẽ là một công cụ hữu ích cho những người đang tìm kiếm sự trợ giúp về các vấn đề sức khỏe tâm thần.

Ngày nay Instagram đã cố gắng ngăn chặn những nội dung hấp dẫn, cấm các thẻ bắt đầu bằng “#” có vấn đề, ví dụ như #proana (chứng biếng ăn mãn tính); đồng thời làm nổi bật các bài đăng #socialanxiety nhằm tìm kiếm sự trợ giúp chứ không phải những nhãn hiệu quần áo. Ngay cả Tumblr, mặc dù gần như tuyệt chủng, nhưng cũng đang bẻ khóa các chính sách miễn phí của mình. Bằng cách đẩy những trang và tài nguyên hỗ trợ cho bất kỳ người nào tìm kiếm hashtag #suicide. Điều này đã khiến những người rơi vào vòng xoáy mất kiểm soát có thể được mọi người xung quanh giúp đỡ, động viên và tìm ra giải pháp, cải thiện cuộc sống.

Có thể thấy, sự thay đổi trong văn hóa truyền thông xã hội có thể là một trong những giải pháp cho vấn đề mà nó tạo ra. Con người cần thích nghi tự nhiên và nhanh chóng với môi trường mới và cũng xây dựng môi trường để phù hợp với những nhu cầu của họ – đặc biệt là trong thế giới ảo.

Sad girl tạo nên nghệ thuật

Nghệ thuật, phim ảnh, sách, thơ… mà sad girl đọc và bắt chước, không phải tự thân nó là sự căn nguyên của bệnh trầm cảm. Phần lớn sở thích của các sad girl khác với những gì bạn có thể mong đợi từ một nền văn hóa – nơi mà nỗi buồn được định nghĩa bởi quần áo và phong thái của bạn hơn bất kỳ tiêu chuẩn nào, rất độc lập và khác xa với những tựa đề “cháy vé”.

Nó không phải các thực thể trong một nền văn hóa không lành mạnh; đó là việc sử dụng những sở thích này để tạo nên một mốt thẩm mỹ có các dấu hiệu của bệnh trầm cảm ở thanh thiếu niên nói riêng hoặc trầm cảm nói chung; đồng thời nhại lại và xa lánh những thanh thiếu niên đang phải vật lộn với bệnh tâm thần và đi tìm sự an ủi trong việc xác định hoặc tạo ra nghệ thuật mà sad girl sử dụng.

Trầm cảm lâm sàng là xa lạ với nhiều sad girls, những người điều chỉnh bầu không khí cho các mục đích và phong cách riêng của họ. Lối sống của sad girl còn cao siêu hơn những bài viết về mồ hôi. Nó tạo nên nét đẹp thẩm mỹ từ một thứ được xem như hoàn toàn không nên tạo thành một phong cách riêng, mới lạ. Giống như nhiều thứ trên mạng, sad girl trở thành một thương hiệu và một phần của tư duy trước khi nó biến thành một phong trào văn hóa tình cảm.

Trong bộ phim Mi Vida Loca được sản xuất năm 1994, sad girl là cô gái LA Chola, các thành viên của một băng nhóm nữ đã xăm tên biệt hiệu của họ trên các đốt ngón tay khi gia nhập. Phong cách của sad girl chỉ gói gọn ở ba hình xăm hình giọt nước trên gò má, và trong mỗi cảnh, cô đều dùng màu son tím đậm.

Việc biến trầm cảm trở thành vẻ đẹp thông qua thực hành sáng tạo không phải là điều gì quá mới mẻ. Trước đó, nhiều tác phẩm văn học kinh điển, nổi tiếng cũng đã thẩm mỹ hóa nỗi buồn, nỗi sầu, từ Romeo và Juliet đến thơ Việt Nam như của nhà thơ Hàn Mặc Tử, Xuân Diệu…

Hi vọng qua bài viết này, thochu.net đã giúp bạn hiểu được sad girl là gì và ý nghĩa của sad girl trong việc tạo nên những tác động tới đời sống xã hội. Sad girl đã tồn tại rất lâu trên các nền tảng mạng và sẽ tiếp tục phát triển trong tương lai. “Sad girl” không có xuất xứ cũng không có thời gian kết thúc.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *